Thứ Ba, 4 tháng 12, 2012

Việt Nam đứng thứ 11 toàn cầu về nguy cơ bị tấn công mạng

Đây là công bố mới nhất của Tập đoàn bảo vệ máy tính quốc tế Synmatec cho biết trong hội nghị lãnh đạo an ninh thông tin Đông Nam Á do Bộ Công an, Sở thông tin – truyền thông TPHCM, Trung tâm ứng cứu khẩn cấp máy tính Việt Nam (VNCERT) và Tập đoàn dữ liệu quốc tế IDG phối hợp tổ chức sáng ngày hôm qua.
Theo đó, số lượng các vụ tấn công có chủ đích gia tăng từ 77 cuộc lên đến trên 82 cuộc mỗi ngày. Các cuộc tấn công này lợi dụng các mạng xã hội và phần mềm độc hại nhằm có được khả năng truy cập bất hợp pháp tới những thông tin nhạy cảm.
TS Vũ Quốc Khánh, giám đốc VNCERT cho biết phần lớn các sự cố bị tấn công xâm nhập vào hệ thống mạng ở Việt Nam là do không tuân thủ các quy chế về an toàn thông tin và việc sử dụng mật khẩu kém an toàn.

Syria tấn công gần phi trường, cắt Internet

Các lực lượng Syria đã phát động một cuộc tấn công dữ dội tại Damacus gần phi trường quốc tế hôm thứ Năm, chính phủ Syria đồng thời cắt Internet trên khắp nước và cắt các dịch vụ điện thoại di động tại một số khu vực.

Quân đội Syria tấn công các cứ địa của phe nổi dậy tại nhiều thị trấn dọc theo con đường dẫn tới phi trường. Một chiến binh nổi dậy nói phe nổi dậy không có mặt bên trong phi trường quốc tế, nhưng đã phong tỏa các trục lộ dẫn tới phi trường này.

Đài Quan sát Nhân quyền Syria, có trụ sở tại Anh, nói những vụ giao tranh dữ đội nhất bùng nổ giữa các binh sĩ chính phủ và phe nổi dậy tại các thị trấn Babila và Hujaira, nằm về hướng đông nam thủ đô và tại Harran al-Awamid, ở mạn đông phi trường.

Cuộc giao tranh diễn ra sau khi mạng Internet bị gián đoạn, khiến các hãng hàng không EgyptAir và Emirates Airlines, có trụ sở đặt tại Dubai, phải tạm ngưng các chuyến bay trực chỉ Damacus.

Tin nói rằng toàn bộ mạng Internet bị cắt đã được hai công ty có trụ sở ở Hoa Kỳ và chuyên theo dõi các nối kết Internet xác nhận.

Đây là điều chưa từng xảy ra trong cuộc nổi dậy kéo dài 20 tháng chống Tổng thống Bashar al-Assad.

Nhà cầm quyền Syria thường cắt điện thoại và Internet tại những khu vực nơi mà các lực lượng chính phủ đang phát động các chiến dịch quân sự lớn.

Đài truyền hình thân chính phủ trích lời Bộ trưởng Thông tin Syria nói rằng chính những kẻ “khủng bố” chứ không phải nhân viên nhà nước, chịu trách nhiệm trong vụ cắt dịch vụ internet trên khắp nước.

Giá trị gia đình trước sự tấn công của các phương tiện điện tử

Các loại thiết bị điện tử di động khác nhau ngày càng chiếm vị trí nổi bật hơn trong cuộc sống của con người hiện đại. Tuy nhiên, chúng không chỉ đem lại tiện ích thoải mái cho cuộc sống mà mà còn gây ra những mối nguy hại. Các tiện ích không chỉ đe dọa sức khỏe thể chất của con người, mà còn đe dọa tính bền vững của các mối liên hệ gia đình.
Các nhà khoa học đã chứng minh rằng thiết bị di động hiện đại đe dọa cân bằng tình cảm và hạnh phúc gia đình. Con người trở nên gắn bó với các tiện ích đến nỗi họ chỉ xa rời các thiết bị di động khi chìm vào giấc ngủ. Kết quả là, thời gian mà nhẽ ra họ dành để tiếp xúc với vợ con lại bị tiêu phí trên mạng xã hội và truy cập Internet. Hơn nữa, ngay cả trong các buổi tiệc tùng, bạn cũng có thể nhìn thấy những người đàn ông trẻ cắm cúi trước điện thoại thông minh hoặc máy tính bảng của họ. Thành viên Ủy ban Khoa học và ứng dụng Nga Anton Korobkov-Zemlyansky nói: “Hiện giờ đang diễn ra quá trình mạng xã hội thay thế cho liên lạc trực tiếp. Chúng ta tưởng rằng mình đang giữ liên hệ với bạn bè và người thân ở các thành phố khác. Có vẻ như chúng ta không ngừng biết tất cả những điều xảy ra với họ trong cuộc sống. Với các mạng xã hội, bạn có thể nhìn thấy ảnh của mọi người, biết họ đi đâu, sức khỏe như thế nào. Nhưng loại thông tin liên lạc này không thể thay thế cho mối liên hệ thông thường. Con người không có nhu cầu gặp gỡ bạn bè nữa, vì hầu như đã biết tất cả những gì mà họ đang làm.”
Một vấn đề khác là các tiện ích không đưa ra một sự phân biệt rõ ràng giữa thời gian rỗi rãi và thời gian làm việc. Thậm chí ở nhà, hoặc vào kỳ nghỉ, người ta vẫn kiểm tra email công ty và hoàn tất những công việc không đủ thời gian giải quyết tại văn phòng. Điều này không cho phép họ thư giãn, mà thường dẫn đến bệnh mất ngủ. Nhưng, ngay cả khi thiếp ngủ, không phải tất cả mọi người đều có thể quên đi điện thoại di động của mình. Tuy nhiên, rốt cuộc thì ta không cần phải tẩy chay tất cả các tiện ích di động. Nhà tâm lý học Nadezhda Ryabichkina cho biết: “Hiện nay, chúng ta không thể nào hình dung cuộc sống hiện đại mà không có những tiện ích cơ bản như điện thoại di động. Đương nhiên, nếu một người lạc vào môi trường nào đó mà không có khả năng sử dụng công nghệ hiện đại, thì họ sẽ tìm ra cách giao tiếp khác rất nhanh chóng. Vì vậy, không có gì đáng sợ hãi.”
Rõ ràng là trong tương lai gần, cuộc tranh luận về tỷ lệ hữu ích và nguy hiểm của các thiết bị điện tử khác nhau sẽ không hề giảm đi.

Những thống kê bất ngờ về UAV Mỹ

Tỷ lệ tai nạn rất cao hay cần tới cả trăm người cho hoạt động của một chiếc UAV... là những điều ít biết về lực lượng máy bay không người lái của Mỹ.
Giải pháp thay thế Tomahawk

Năm 1998, chính quyền Mỹ ngừng lại chiến dịch tiêu diệt nhà lãnh đạo al Qaeda ở Afghanistan bằng tên lửa hành trình do tính chính xác trong tìm diệt mục tiêu không cao, ước tính có tới 300 người thiệt mạng do tên lửa trong khi thông tin tình báo chỉ đảm bảo 50%.

Vì vậy, Ủy ban 9/11 của Mỹ lưu ý: "Lầu Năm Góc cần lập kế hoạch nhằm tăng cường nỗ lực tìm một giải pháp thay thế chính xác hơn".

Năm 2000 và 2001, Không quân Mỹ vật lộn để thiết kế tên lửa chống tăng Hellfire phù hợp với máy bay trinh sát không người lái Predator.

Tại thời điểm đó, Hội đồng An ninh Quốc gia Mỹ nhất trí, những chiếc Predator có vũ trang chưa sẵn sàng triể khai hoạt động.

Vụ sát thương đầu tiên được biết đến do máy bay không người lái có vũ trang thực hiện diễn ra lần đầu tiên năm 2001. Một chiếc Predator đã tiêu diệt Mohammed Atef, thủ lĩnh quân sự chỉ huy hàng đầu của al Qaeda ở Afghanistan.

UAV "rơi như mưa"
Ngày 4/12/2011, nổ ra vụ lùm xùm quanh việc một máy bay không người lái RQ-170 Sentinel của Mỹ bị rơi ở Iran.

Một quan chức Mỹ có liên quan tới chương trình đã đổ lỗi cho việc mất liên kết dữ liệu và sự cố chưa rõ khác.

Hai tuần sau đó, một bay không người lái Reaper không vũ trang lại bị rơi vào cuối một đường băng ở Seychelles.

"Điều này không có gì là ngạc nhiên", một quan chức quốc phòng bình luận với tạp chí Aviation Week & Space Technology và thông báo, Mỹ đã mất hơn 50 máy bay không người lái.

Tháng 7/2010, Không quân Mỹ đã xác định 79 vụ tai nạn máy bay không người lái với giá trị lên tới ít nhất 1 triệu USD/chiếc.

Các lý do chính cho các vụ tai nạn là do thời tiết xấu, liên kết thông tin liên lạc bị mất hoặc phá vỡ và "các yếu tố lỗi của con người", đại diện phía Không quân cho biết.

Trung tướng David Deptula, cựu phó giám đốc lực lượng tình báo Không quân nhận định một cách trung thực: "Rõ ràng, một số máy bay do thám mà chúng ta có ngày hôm nay, khi bạn đặt trong chúng trong một môi trường có tính đe dọa cao, chúng sẽ bắt đầu rơi từ bầu trời như mưa".

Bộ Quốc phòng chỉ nắm giữ 35% UAV

Tháng 10/2011, Cục Hàng không Liên bang Mỹ (FAA) báo cáo, cơ quan đã cấp 285 giấy chứng nhận hoạt động cho 85 người sử dụng, bao gồm 82 loại máy bay không người lái.

FAA từ chối cung cấp thông tin về những người được chấp thuận, nhưng theo một tính toán không chính thức, khoảng 35% số máy bay do Lầu Năm Góc nắm giữ, 11% của NASA, 5% từ Bộ An ninh Nội địa.

Xu hướng  này vẫn đang tiếp tục phát triển. Cơ quan Hải quan và Bảo vệ Biên giới Mỹ đang điều hành hoạt động của 8 máy bay không người lái Predator.
Dưới áp lực từ các cuộc họp kín của Quốc hội của về hệ thống không người lái, chắc chắn đã có những việc vận động hành lang cho hoạt động của máy bay không người lái ở Mỹ.

Tháng 6/2011, một máy bay không người lái Predator để cử tới tuần tra biên giới Mỹ - Canada để giúp xác định vị trí của kẻ tình nghi bắt trộm gia súc ở Bắc Dakota. Đây là báo cáo đầu tiên về việc sử dụng máy bay không người lái để bắt giữ công dân Mỹ.

"Vươn vòi bạch tuộc"

Trong hơn một thập kỷ qua, máy bay không người lái đã trải qua việc khai thác trong quân đội cho các nhiệm vụ tiến công.

Hiện nay, có thể thấy hình ảnh một người lính bộ binh quản lý và sử dụng riêng một máy bay không người lái chỉ nặng khoảng 2 kg cho các nhiệm vụ trinh sát chiến thuật.  

Thậm chí, xu hướng tiếp theo là phát triển các máy bay thành các "viên đạn ma thuật", thực hiện các nhệm vụ cảm tử.

Lực lượng đặc nhiệm đã phát triển một loại đầu đạn có thể bắn từ UAV Predator, đủ sức phá hủy các loại cửa.
Gần đây, mẫu trực thăng không người lái K-Max có thể lái vận chuyển tiếp tế cho quân đội ở căn cứ hoạt động tiền tuyến tại Afghanistan.

Hãng Balloons thậm chí tung ra mẫu UAV Tempest, một dạng UAV mẹ có thể phóng tiếp các UAV giám sát cỡ nhỏ với tên gọi là “Ve sầu” (Cicadas) nhằm thể thu thập dữ liệu dưới mặt đất.

Bộ Ngoại giao Mỹ đang triển khai một hạm đội nhỏ máy bay không người lái giám sát để bảo vệ Đại sứ quán Mỹ ở Iraq.

Tóm lại: Ngày càng có nhiều máy bay không người lái đưa vào phục vụ và khả năng sử dụng, ứng dụng của chúng trong quân đội Mỹ dường như vô hạn.

Triển khai trong dân sự nhanh hơn quân sự

So với tốc độ phát triển trong lĩnh vực quân sự, việc áp dụng trong các hoạt động mang tính chất dân sự của các UAV còn chóng mặt hơn.

Nhà chức trách đã sử dụng máy bay không người lái và cả robot để thăm dò tại nhà máy điện hạt nhân Fukushima Daiichi của Nhật Bản nhằm điều tra thiệt hại sau thảm họa sóng thần năm 2011. nCác nhà khảo cổ học ở Nga đang sử dụng máy bay không người lái nhỏ với camera hồng ngoại để xây dựng một mô hình 3-D của các gò chôn cất cổ. Cò các nhà hoạt động môi trường sử dụng UAV Osprey để theo dõi và giám sát tàu đánh bắt cá voi của Nhật Bản. Thậm chí, các nhiếp ảnh gia đang phát triển các mẫu UAV để săn những mẫu ảnh độc nhất vô nhị.

Các UAV của Tập đoàn GALE sẽ sớm có thể bay vào tâm bão để theo dõi chính xác sức mạnh của cơn bão. Các kỹ sư Boeing đã phối hợp với các sinh viên MIT phát triển một ứng dụng trên iPhone nhằm quản lý UAV trong phạm vi 4.800 km.

ĐH Southampton cũng ghi dấu bằng việc sử dụng máy in 3D để chế tạo một máy bay không người lái với khả năng gây tiếng ồn gần như bằng 0, có thể được lắp ráp bằng tay trong vài phút.

Hầu hết UAV Mỹ đều... rất hiền

Dù mục đích phát triển cho các cuộc tấn công tiêu diệt được ưu tiên hàng đầu nhưng cho đến nay, phần lớn máy bay không người lái trong quân đội Mỹ được sử dụng cho các nhiệm vụ giám sát, tình báo, trinh sát (ISR).

Tuy nhiên, các UAV quân sự có khả năng bao quát rộng tới quy mô của cả thành phố, nếu phát triển khả năng ném bom sẽ gây ra thiệt hại lớn. "Các máy bay không người lái Gorgon Stare có thể bao quát “trọn vẹn một thành phố” và do đó, đối phương không có cách nào biết những gì quân đội đang làm, chúng ta có thể thấy tất cả mọi thứ", Thiếu tướng James O. Poss nói. Thế nhưng, Mỹ còn có những mẫu UAV có trần bay cao có thể chụp và gửi những bức ảnh đen trắng về gần như toàn bộ vịnh Ba Tư.

Các UAV trinh sát với hệ thống radar tiên tiến có thể quan sát hình ảnh chi tiết của Trái Đất và phát hiện dấu hiệu sinh/hóa học – biểu thị cho các dấu hiệu của vũ khí hủy diệt hàng loạt.

"Một đồng gà, ba đồng thóc"
Hầu hết máy bay không người lái trong Quân đội Mỹ đều cần nhiều hơn một người điều khiển.

Mỗi chiếc được triển khai cần khoảng 19 chuyên gia phân tích giám sát, các chuyên gia điều khiển cảm biến và một nhóm bảo trì.

Thậm chí, cần khoảng 168 người để đảm bảo hoạt động cho một chiếc Predator trên cao và 180 người cho người anh em lớn hơn của nó là UAV Reaper. Con số này cao hơn nhiều so với yêu cầu khoảng 100 người cho một máy bay phản lực chiến đấu F-16.

Để theo kịp với nhu cầu cao về nhân sự, Không quân Mỹ đã đào tạo lực lực lượng điều hành máy bay không người lái nhiều hơn so với phi công trong 2 năm qua.

Theo Văn phòng Ngân sách Quốc hội Mỹ, điểm đối ngược là, dù máy bay không người lái thường rẻ hơn so với máy bay có người lái (15 triệu USD cho một chiếc UAV Global Hawk so với khoảng 55 triệu USD cho một chiếc F-16), nhưng chi phí cho lắp đặt cảm biến và tai nạn thường xuyên lại bù lại khoản chênh lệch này.

Giết người bừa bãi

Trong hơn một thập kỷ qua, bên cạnh chiến trường Iraq, Afghanistan và Libya với số lượng các cuộc tấn công khó thống kê, còn có khoảng 300 cuộc tấn công bằng máy bay không người lái bên ngoài 3 chiến trường trên.  Trong số đó, 95% xảy ra ở Pakistan và còn lại ở Yemen và Somalia, giết chết hơn 2.000 lính du kích tình nghi và cả thường dân.

Tổng thống Mỹ Barack Obama mới đây thừa nhận rằng "rất nhiều cuộc tấn công" nhằm vào khu vực bộ lạc của Pakistan. Nhiều người nghi ngờ về một danh sách “các mục tiêu cần tiêu diệt bằng máy bay không người lái” của các cơ quan chính phủ Mỹ.

Cuốn sách xuất bản năm 2011: Top Secret đã tiết lộ "danh sách cần tiêu diệt” nằm trong tay Hội đồng An ninh Quốc gia, CIA và Bộ tư lệnh Lực lượng đặc biệt.

Con số thương vong từ các cuộc tấn công kể trên ngày càng tăng, Bộ Tư pháp Mỹ từ chối giải mật các bản ghi nhớ giải thích về thẩm quyền pháp lý để tiêu diệt các đối tượng trên. Thế nên, 85% các cuộc tấn công bằng máy bay không người lái xảy ra dưới thời Obama, không mấy người biết mục đích của chúng.

Vị trí số 1 bị uy hiếp

Mỹ đang là người đi đầu trong phát triển công nghệ máy bay không người lái, bỏ xa các đối thủ đằng sau. Theo tính toán, Mỹ chiếm 77% ngân sách dành cho nghiên cứu và phát triển máy bay không người lái và 69% hợp đồng mua sắm trong thập kỷ tới.

Tuy nhiên, theo ước tính, có nhiều quốc gia đang xây dựng và phát triển khả năng về máy bay không người lái, từ 44 lên 70 nước với 680 chương trình máy bay không người lái trên toàn thế giới, mức tăng đáng kể từ con số 195 năm 2005.

Trung Quốc cũng đang phát triển mạnh với ít nhất 25 loại UAV đã triển khai hoặc trong quá trình phát triển.

Iran cũng đã chào hàng chương trình của riênng mình, gồm UAV được vũ trang "Đại sứ của tử thần". Tổng thống Mahmoud Ahmadinejad đã mạnh bạo tuyên bố: "Thông điệp chính của Đại sứ của Tử thần là hòa bình và hữu nghị".

>> Iran có thêm máy bay không người lái
>> Iran tổ chức thi thiết kế UAV

Tương lai của máy bay không người lái

Giờ đây, Lầu Năm Góc tự hào có một phi đội với khoảng 7.500 máy bay không người lái,  tăng 1.500 lần từ con số 50 một thập kỷ trước.

Ngược lại, theo một báo cáo Quốc hội, số lượng máy bay có người lái giảm từ 95% tổng số máy bay của Bộ Quốc phòng năm 2005 xuống còn 69% sau 6 năm".

Trong thập kỷ tới, Lầu Năm Góc hy vọng số lượng "máy bay không người lái đa nhiệm” – có thể thực hiện nhiệm vụ ISR và tấn công, sẽ tăng 4 lần lên 536.

Năm 2011, Tập đoàn Teal - công ty tư vấn ước tính rằng, chi tiêu trên toàn thế giới về các phương tiện bay không người lái sẽ tăng gấp đôi trong thập kỷ tới, từ 5,9 tỷ đến 11,3 tỷ  USD/năm.

Trong tương lai, máy bay không người lái sẽ thực hiện những chức năng kỳ vọng như: bay đằng sau lính bộ binh để giám sát, cảnh giới, có khả năng mang theo vũ khí laser để đánh chặn tên lửa đạn đạo, thực hiện nhiệm tiếp nhiên liệu trên không (>> chi tiết) và thực hiện các nhiệm vụ ném bom chiến lược tầm xa.

Xu hướng của nó là, giá thành rẻ hơn, kích thước nhỏ hơn, tốc độ nhanh hơn, âm thầm, giết người chính xác và tự chủ hơn. Những thứ có thể vô hiệu hóa sự phát triển của các máy bay không người lái, chính là con người chúng ta chứ không phải công nghệ.
Theo Mạnh Thắng tổng hợp.   

Mỹ phát triển thiết bị cướp quyền điều khiển UAV

Các nhà nghiên cứu ở ĐH Tổng hợp Texas đã chế tạo được một thiết bị trị giá gần 1.000USD cho phép cướp quyền điều khiển máy bay không người lái (UAV).
Hình ảnh từ camera trên khoang của UAV MQ-9 Reaper.
Thiết bị này có tên GPS spoofer, cho phép can thiệp vào hoạt động của hệ thống định vị GPS hoặc thay đổi đường bay của UAV, hoặc làm cho nó bị rơi.

Thiết bị được nghiên cứu chế tạo bởi nhóm khoa học có sự dẫn dắt của ông Todd Humphrey, chuyên gia nghiên cứu về radar dẫn đường.

Nguyên lý làm việc của GPS spoofer là: Thiết bị gửi cho UAV tín hiệu GPS mạnh hơn tín hiệu mà nó nhận được từ vệ tinh. Bằng cách đó, người ta có thể truyền cho UAV các tọa độ mới.

GPS spoofer được làm bằng các linh kiện có sẵn trong các cửa hiệu bán đồ điện tử bình thường. Việc lắp ráp hệ thống không khó. Khó khăn duy nhất khi chế tạo là viết phần mềm vốn không có sẵn trên thị trường.

Theo các nhà nghiên cứu, những kẻ ác ý không khó để tự chế tạo một thiết bị như vậy.  
Từ năm 2015, Mỹ dự định mở không phận cho các chuyến bay của UAV thuộc các cơ quan dân sự. Theo các nhà nghiên cứu của ĐH Tổng hợp Texas, quy định có thể mở ra làn sóng khủng bố mới mà công cụ sẽ là các UAV bị cướp quyền điều khiển.

Theo trưởng nhóm nghiên cứu, điều đó không có nghĩa là thiết bị không thể sử dụng để cướp quyền điều khiển các UAV quân dụng (sử dụng kênh GPS mã hóa) của Bộ Quốc phòng Mỹ vì đó chỉ là vấn để nâng cấp phần mềm và bẻ khóa các thuật toán mã hóa.

Mỹ đang tiến hành một số dự án nghiên cứu nhằm bảo đảm an toàn cho các kênh liên lạc của UAV. Các dự án này được đặc biệt chú trọng sau khi năm 2009, người ta phát hiện ra các phiến quân Iraq sử dụng các đĩa liên lạc vệ tinh và phần mềm mua trên internet để chặn thu tín hiệu video của các UAV Mỹ. Phần mềm nói trên có tên SkyGrabber, được bán với giá 25,95 USD

Theo thông tin của Quân đội Mỹ, việc chặn thu tín hiệu video của UAV được thực hiện ở Iraq từ giữa năm 2008. Phiến quân Iraq làm được việc đó là do, lúc đó, các UAV RQ/MQ-1 Predator và MQ-9 Reaper của Mỹ đã sử dụng các kênh liên lạc không mã hóa.

Tháng 12/2011, Iran đã bắt được UAV trinh sát RQ-170 Sentinel của Mỹ. Iran cho biết, họ chặn bắt được UAV này bằng cách làm ngừng hoạt động hệ thống điều khiển của nó. Tuy nhiên, người ta cũng phỏng đoán, Iran đã sử dụng các hệ thống tác chiến điện tử 1L222 Avtobaza do Nga cung cấp vào tháng 10/2011 để chặn bắt chiếc Sentinel.
 

Iran trưng bày UAV Scan Eagle tịch thu của Mỹ

Ngay sau khi thông tin về việc UAV Scan Eagle của Mỹ bị Iran "bắt sống" được đăng tải trên mạng.
Đoạn clip được phát tán từ trang mạng tiếng Iran YJC.ir (CLB Nhà báo trẻ - Young Journalists Club).

Trong đó, hình ảnh một chiếc Scan Eagle còn khá nguyên vẹn được quay chụp từ nhiều góc độ.

Phông nền phía sau UAV là bản đồ biển Đỏ, Vịnh Aden và eo biển Hormuz.

Chiếc UAV hầu như không phải chịu một hư hại nào, từ camera ghi hình tới cánh quạt và các chi tiết khác đều còn nguyên vẹn.

Trong clip, còn thấy một bàn tay và mũ lưỡi chai của một sĩ quan, có thể người này đang giới thiệu chiến lợi phẩm của Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran.

Sau đó, kênh truyền hình PressTV của Iran cũng có một bản tin nói về thông báo về sự kiện với những hình ảnh chi tiết hơn.
Theo Báo Đất Việt

Những kế hoạch toàn cầu của cơ quan gián điệp Mỹ

Cơ quan tình báo Quốc phòng Mỹ quyết định mở rộng hoạt động đã vốn rất qui mô. Lầu Năm Góc lên kế hoạch tăng nhiều lần con số tình báo viên làm việc ở nước ngoài. Lọt vào tâm điểm danh sách này có các nước Iran, Trung Quốc và Bắc Triều Tiên.
Sau khi làm chủ toàn vẹn ở Trung Đông và phá tan hoang nửa khu vực này trong cuộc theo đuổi bóng ma al-Qaeda, giới quân sự Hoa Kỳ bắt tay tìm kiếm các đối tượng mới. Theo tuyên bố của Lầu Năm Góc, hôm nay Mỹ đang cảm thấy sự đe dọa từ các nhóm Hồi giáo cực đoan di cư đến Châu Phi, nhưng lý do thực sự có thể lại hoàn toàn khác, - đó là nhận xét mà ông Alexei Mukhin, Giám đốc điều hành Trung tâm Thông tin chính trị chia sẻ với đài Tiếng nói nước Nga.
“Tôi nghĩ rằng trên thực tế, tình báo quân sự Mỹ bị thu hút bởi hoạt động tích cực của Trung Quốc trong việc tìm kiếm nguồn nguyên liệu phát triển công nghiệp tại châu Phi, hơn là các nhóm Hồi giáo cực đoan ở đây.”
Ngoài ra, người Mỹ bày tỏ kỳ vọng thắt chặt kiểm soát khả năng chuyển giao vũ khí từ Iran và Bắc Triều Tiên tới các nước khác. Tuy nhiên, ông Alexei Mukhin tin rằng Hoa Kỳ sử dụng sự hợp tác kỹ thuật quân sự của Iran và Bắc Triều Tiên với các nước để biện minh cho ý đồ thâu tóm kiểm soát hai quốc gia này:
“Sự hợp tác kỹ thuật quân sự quốc tế của Iran và Bắc Triều Tiên được Mỹ quan tâm duy nhất nhằm mục tiêu làm mất hoàn toàn uy tín của hai chế độ, đồng thời ẩn giấu một lý do nghiêm trọng và nặng ký là giành giật ủy nhiệm thư hành động quân sự từ Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc để chống lại các quốc gia này.”
Theo ước tính của các phương tiện truyền thông, hiện Mỹ có khoảng 500 nhân viên tình báo quân sự hoạt động ở nước ngoài. Bộ Quốc phòng Mỹ muốn tăng ba lần con số này. Dĩ nhiên là không phải toàn bộ tiềm lực sẽ dùng để thâm nhập vào bí mật của giới Hồi giáo cực đoan và quân đội Trung Quốc.
Theo nhà nghiên cứu Sergey Mikheev, Tổng giám đốc Trung tâm Công nghệ Chính trị, việc tình báo Mỹ mở rộng quy mô hoạt động tại Nga cũng là một mối đe dọa rất thực tế.
“Người Mỹ vẫn tiếp tục cho rằng họ là cường quốc thống trị toàn cầu, họ tuyên bố toàn hành tinh là khu vực ảnh hưởng lợi ích sống còn của mình, và thực tế không có nước nào mà tình báo Mỹ không có hoạt động tích cực. Nga cũng được tình báo Mỹ đặc biệt quan tâm. Nga là quốc gia duy nhất sở hữu tiềm năng vũ khí hạt nhân đủ sức gây thiệt hại nghiêm trọng đối với nền quân sự Hoa Kỳ.”
Vì vậy, có thể chờ đợi trong tương lai các vụ bê bối gián điệp tiếp theo, liên quan đến hoạt động của tình báo quân sự Mỹ trên khắp thế giới.